Chapter 1: Con Mồi

Ly trà Long Tỉnh trong tay Lục Thịnh vẫn còn ấm. Anh ngồi ở bàn giữa, lưng quay về lối vào chính, ánh mắt thả lỏng lướt qua gian phòng ăn tư nhân. Ba bàn khách còn lại. Một cặp vợ chồng trung tuổi ở góc bên trái, đang thì thầm về một hợp đồng nhà đất. Một nhóm bốn người đàn ông trẻ ở bàn xa, cười nói to như thể không ai quan tâm. Hai bàn kia đều trống, và cái bàn gần cửa sau thì còn chưa có người đến.

Anh xoay ly trà một nửa vòng, một cử chỉ vô thức anh đã tập đến mức thành phản xạ. Chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay trái sáng lấp, giá hơn tám mươi nghìn nhân dân tệ trên thị trường, do một người bạn anh gặp ở Hàng Châu chế tạo riêng. Nó trông giống hệt một chiếc Patek Philippe Nautilus phiên bản 2019. Nhưng bên trong là động cơ bị loại bỏ hai kim giờ và phút, và vòng bezel được khắc mã số thay vì các chữ số La Mã. Thứ đồ chơi này không có giá trị gì ngoài việc làm tin cho những cặp mắt hay soi mói.

Trong túi áo ngực, bên trái, là hai chiếc túi hút máu thấm từ bệnh viện. Loại túi này dùng để lấy máu động vật trong phòng thí nghiệm, thể tích bốn mươi mililít mỗi túi, đóng gói vô trùng. Lục Thịnh đã mua chúng từ một cửa hàng thiết bị y tế ở quận Cẩm Lăng hai tuần trước, trả tiền mặt không dùng thẻ. Bên dưới chúng là một con dao găm lưỡi thẳng hai cạnh, dài mười hai phân, đặt trong bao da mỏng, lưỡi dao mỏng và sắc đến mức nó có thể cắt qua dây đai an toàn mà không để lại vết cắt.

Anh đã mang con dao này đi tất cả các chiến dịch trước đó. Lần đầu ở Quế Lâm, lần thứ hai ở Ngọc Khê, và lần thứ ba, ba tháng trước, ở Côn Minh. Mỗi lần, anh phải tiêu hủy nó, và mỗi lần, giá của một chiếc dao găm lưỡi thẳng loại này lên cao hơn một chút. Người bán hàng trong thành phố nhỏ đã nhìn anh ba lần trong ba lần mua. Nhưng anh không biết người bán là ai, và anh cũng không có ý định tìm ra.

Tiếng bước chân bên ngoài lan vào qua cửa kính. Lục Thịnh không quay đầu. Anh nghe thấy ba người, ba cặp giày cứng, ba hơi thở đều. Và một người. Người mục tiêu.

Vương Kế Sơn bước vào nhà hàng với phong thái của một kẻ từng có tiền trong tay quá nhiều đến mức quên cách bước đi cẩn thận. Trung niên, da ngăm, dáng người béo phệ. Hai người bảo vệ đi hai bên, mặc vest, tai nghe trong suốt. Anh ta chọn bàn phía trong, gần cửa sau. Tốt. Bối cảnh này cho Lục Thịnh nhiều hơn ba lợi thế: vị trí khuất camera chính, lối thoát hẹp qua hành lang phụ, và tiếng ồn từ bếp sau che lấp âm thanh.

Ba tháng. Lục Thịnh đã theo dõi Vương Kế Sơn suốt ba tháng. Người đàn ông này giao dịch hàng hiếm xuyên biên giới. Mâm bài từ triều đại Nguyên, ngọc bích Myanmar bị đánh cắp, và cả thuốc phiện phiến từ tam giác vàng cũng nằm trong danh sách. Tổ chức của Tống Vân Mai cần Vương Kế Sơn loại bỏ. Lý do không quan trọng. Nhiệm vụ mới là thứ duy nhất tồn tại.

Lục Thịnh đếm số lần nhân viên nhà hàng ra vào. Bốn lần trong mười lăm phút qua. Tất cả cùng một hướng, từ bếp vào. Không ai từ bếp ra. Có nghĩa là bếp đang hoạt động, nhân viên bận rộn, và ít người qua lại khu vực phía sau. Tốt hơn anh nghĩ ban đầu.

Camera an ninh. Anh đã thuộc nằm lòng vị trí của chúng từ hôm qua. Hai cái ở lối vào chính, một cái ở lối vào phụ, một cái ở hành lang chính. Bốn cái nữa ở tầng hai, không quan trọng. Không có camera nào ở khu bếp sau. Không có camera nào ở hành lang phụ.

Lục Thịnh uống một ngụm trà. Long Tỉnh. Ông chủ nhà hàng này thích trà hơn rượu, và điều này không chỉ giới hạn ở thực đơn. Ông ta có một bộ sưu tập trà, mỗi loại từ một vụ thu hoạch riêng, và anh ta thường mang chúng ra cho khách quen. Lục Thịnh đã thưởng thức ba loại trong ba lần đến đây. Hôm nay là Long Tỉnh mùa hè, hương vị nhẹ, vị ngọt đậm ở cuối.

Món lẩu hàu được mang ra. Hương vị của nước dùng bò xương và hải sản lan tỏa khắp không gian. Vương Kế Sơn đứng dậy. Anh ta vẫy một nhân viên, nói vài lời bằng giọng Quảng Đông, rồi đi về phía cửa sau. Bước đi không vội. Không cần vội. Anh ta không biết mình đang là mục tiêu. Anh ta chỉ muốn gọi điện cho người tình.

Ba giây. Lục Thịnh đếm trong đầu. Một. Hai. Ba.

Anh đứng dậy từ bàn. Bộ vest đen không thắt cà vạt. Tay trái cầm ly trà. Tay phải nhét vào túi quần sau một cách bình thường. Bước đi của anh là bước đi của một người đàn ông trung lưu có tiền, vừa ăn tối xong, muốn đi vệ sinh. Anh đi dọc hành lang chính, qua bàn trống, qua cặp vợ chồng trung tuổi. Không ai nhìn anh. Không ai cần phải nhìn anh. Anh là một phần của không gian đó, một phần của nền, như chiếc đèn vàng treo trên trần, như bức tranh sơn dầu trên tường.

Cửa phòng vệ sinh phía sau. Anh đẩy nó mở ra. Bên trong chỉ có một bồn cầu, một bồn rửa, một gương lớn. Và một lối thông gió trên tường, kích thước rộng enough cho một người gầy như anh. Anh cởi áo vest, gấp nó lại, bỏ vào ba lô nhỏ đã mang theo từ trước. Áo sơ mi trắng. Anh trèo lên, kéo mình qua lối thông gió, di chuyển trên tay và chân như một con nhện, qua khu vực nhà vệ sinh, qua hành lang hẹp giữa bếp và khu kho, rơi xuống từ một tấm lưới thông gió bị nới lỏng mà anh đã nới lỏng hôm qua.

Bếp sau. Tiếng ồn. Mùi dầu, mùi tỏi, mùi nước tương. Không có camera. Lục Thịnh di chuyển qua khu vực này với tốc độ không thể gọi là nhanh, nhưng đủ nhanh để không ai nhận ra. Anh đi qua khu vực kho, qua một cửa phụ, ra hành lang hẹp phía sau nhà hàng. Hành lang này dẫn đến một lối ra nhỏ, nhưng trước hết, nó dẫn đến nơi Vương Kế Sơn đang đứng.

Vương Kế Sơn đang tựa vào tường, điện thoại áp tai. Hai người bảo vệ của anh ta ở phía trước, cách xa đây ba mươi mét, vẫn ngồi tại bàn ăn, nghe nhạc qua tai nghe, uống trà.

Lục Thịnh tiếp cận từ phía sau. Khoảng cách cuối cùng là ba mét. Hai mét. Một mét. Anh giơ tay phải, tay cầm con dao găm, và di chuyển. Một cú đâm nhanh, chính xác, lưỡi dao xát nhẹ qua da, ba centimet, sâu enough để chảy máu nhưng không sâu enough để làm Vương Kế Sơn té ngã. Máu chảy ra chậm và đều. Vương Kế Sơn không kịp nói gì. Anh ta ngã xuống, tay vẫn còn giữ điện thoại áp tai, như thể anh ta vẫn còn đang gọi.

Lục Thịnh đỡ anh ta xuống, nhẹ nhàng, không để đầu đập vào sàn. Anh ta ngất, không chết. Máu đã thấm vào áo sơ mi, lan ra như một vết bẻn màu đỏ thẫm. Anh ta sẽ tỉnh lại trong ba phút nữa, và rồi anh ta sẽ không nhớ gì ngoại trừ một cơn đau nhói ở cổ và mùi dầu hào. Đó là tất cả những gì tổ chức của Tống Vân Mai cần. Vương Kế Sơn sẽ không bao giờ giao dịch hàng hiếm nữa. Không bao giờ.

Lục Thịnh lau chùi mọi vết máu trên sàn. Bằng khăn ướt từ túi quần. Sau đó, anh kéo Vương Kế Sơn vào bóng tối của hành lang, dựa người anh ta vào tường, đứng thẳng. Vương Kế Sơn sẽ nằm ở đó cho đến khi ai đó tìm ra. Và khi ai đó tìm ra, sẽ chỉ là một vụ người say rượu ngủ say.

Phòng vệ sinh. Lục Thịnh bước vào, đóng cửa. Anh tháo áo sơ mi đã thấm máu, cuộn tròn, bỏ vào bao nhựa đã chuẩn bị từ trước. Anh mặc bộ đồ dự phòng từ trong ba lô, một chiếc áo sơ mi trắng, một chiếc vest đen. Anh xịt nước khử mùi, xịt một lớp mỏng trên cổ tay. Anh soi gương. Không có dấu hiệu gì. Không có mùi máu. Không có sự lo lắng trong ánh mắt.

Anh bước ra khỏi phòng vệ sinh, đi qua lối ra phụ, bước ra bãi xe sau. Xe taxi đã chờ. Anh bước lên, đóng cửa, và nói một địa chỉ. Không phải khách sạn anh đang thuê. Mà là một quán trà bình dân ở phía đông thành phố, nơi anh sẽ gọi một ấm trà và chờ.

Quán trà. Một không gian nhỏ, ba bàn, hai nhân viên, một người già ngồi đọc báo. Anh gọi một ấm trà Nhạn Shuang. Ông chủ quán nhìn anh, không nói gì. Trà đến. Anh ngồi. Anh chờ.

Ba mươi phút. Đồng hồ trên tay anh, chiếc đồng hồ thật, không phải đạo cụ, báo 21:47. Anh lấy điện thoại trong ví giả. Tiếng chuông vang lên. Một giọng nói điện thoại, không tên, không giọng, chỉ một câu: "Phóng sự đã hoàn thành. Chủ nhân muốn anh về biệt phủ ngay, sáng mai."

"Được." Anh trả lời. Treo máy. Đặt một tờ tiền lẻ năm tệ lên bàn. Đứng dậy. Bước ra. Không nhìn lại quán trà lần nào.

Sáng hôm sau. Sân bay Hồng Hà. Một chiếc Land Cruiser màu đen đứng chờ trước cửa ra vào khu vực quốc tế. Mã Đại, người lái xe, trung thành với Tống Vân Mai từ hơn mười năm trước, đứng bên cửa xe, chào Lục Thịnh bằng tên thật. Lưu Cảnh.

Chuyến đi năm tiếng. Từ sân bay Hồng Hà về biệt phủ ở ngoại ô Hà Giang. Mã Đại không nói gì nhiều. Anh ta chỉ báo cáo những việc lặt vặt. Nhà bếp đã chuẩn bị những món anh ta thích. Cúc Ngọc, con gái của Tống Vân Mai, vừa gọi từ London, báo sẽ về vào cuối tuần. Và một người bạn cũ của Tống Vân Mai đang ở lại biệt phủ ba ngày. Người bạn cũ này không phải là người mà Lưu Cảnh cần quan tâm. Lưu Cảnh ghi nhận thông tin, không hỏi thêm. Mã Đại lái xe. Cảnh vật bên ngoài窗 thay đổi từ đô thị sang đồi núi.

Biệt phủ hiện ra sau một khu vườn cây thông rậm. Cổng sắt lớn. Ba bảo vệ trực. Mã Đại dừng xe trước cửa. Lưu Cảnh bước ra, mang theo ba lô nhỏ, bước vào biệt phủ.

Tống Vân Mai đã ngồi trong phòng khách. Một phụ nữ trung niên, cao, tóc cắt ngắn, đeo kính gọng vàng mảnh. Bà mặc một chiếc áo dài màu xanh nhạt. Trên tay bà là một tách trà.

"Bảy tháng rồi." Bà nói. "Cậu vẫn vậy."

Lưu Cảnh ngồi xuống đối diện bà. Tống Vân Mai rót trà. Oolong Đơn Lâu. Anh ta đã quen với loại trà này từ lâu. Nó có vị đắng đầu tiên, rồi vị ngọt lan ra từ cuối lưỡi.

"Vương Kế Sơn." Tống Vân Mai nói. "Cậu làm nhanh hơn dự kiến. Ba ngày. Anh ta không bao giờ giao dịch nữa. Cảnh sát sẽ không thấy gì đặc biệt."

Lưu Cảnh gật đầu. Anh ta uống trà.

"Sau vụ này," Tống Vân Mai nói, "cậu sẽ không còn tham gia các vụ ra tay nữa. Từ nay, nhiệm vụ của cậu sẽ là bảo vệ Cúc Ngọc."

"Tôi đã biết."

"Sáng tuần tới, cô ấy sẽ về từ Anh. Ở lại biệt phủ một tháng, rồi tiếp tục học. Cậu sẽ là người duy nhất chăm sóc cô ấy."

"Được."

"Bí mật." Tống Vân Mai nói. "Cúc Ngọc sẽ được giới thiệu là một người họ xa, người thân của mẹ cô ấy. Cậu là người nhà, làm vệ sĩ. Cô ấy sẽ không biết danh tính thật của cậu. Cũng không biết công việc trước đây của cậu."

"Hai điều đó là như nhau."

"Sai." Tống Vân Mai cười nhẹ. "Chỉ là một lá búp."

Lưu Cảnh không trả lời. Anh ta đặt tách trà xuống. Tống Vân Mai quan sát anh ta từ phía sau cặp kính. Một nụ cười không hoàn toàn là nụ cười. Một sự tin tưởng được đưa ra, chứ không được hỏi.

"Thế là được." Bà nói. "Cám ơn cậu."

Ngày hôm sau. Lưu Cảnh lái xe đến sân bay để đón Cúc Ngọc. Anh ta mang biển tên "Lục gia". Sân bay Côn Minh, khu vực hành lý quốc tế. Người đi lại tấp nập. Anh ta đứng chờ.

Cúc Ngọc bước ra từ khu vực hành lý. Cô cao hơn anh ta tưởng. Tóc vàng cắt ngắn. Kính tròn. Vai mang hai vali lớn, một chiếc balo. Không có sự dè dặt trong bước chân của cô. Không có sự e dè. Cô nhìn quanh, tìm kiếm biển tên, và khi thấy "Lục gia", cô vẫy tay và chạy đến.

"Anh là anh Lưu ạ?" Cô nói bằng tiếng Anh, giọng Bắc Kinh rất nhẹ. "Mẹ tôi bảo anh sẽ ra đón em."

"Chào em." Lưu Cảnh nói.

Trên xe, Cúc Ngọc kể về chuyện học ở London. Những người bạn mới. Những buổi đi chơi. Những bữa ăn. Giọng nói tươi tắn, không một chút dè dặt với người xa lạ. Cô nhìn anh qua kính, hỏi anh vài câu về biệt phủ, về nhà bếp, về vườn. Lưu Cảnh trả lời ngắn gọn, đúng mực. Người bảo vệ, không phải bạn.

Hai người bước vào biệt phủ. Tống Vân Mai và một vài người hầu đã đợi sẵn trong sảnh. Cúc Ngọc bước qua cầu thang. Lưu Cảnh bước theo sau cô. Và trong khoảnh khắc ấy, khi cô ấy bước qua, anh nhìn thấy một góc túi áo khoác của cô hơi nhô lên. Khi cô ấy đặt balo xuống, chiếc áo khoác tuột khỏi vai, và chiếc túi áo khoác mở ra. Một khung ảnh nhỏ. Trong khung ảnh, có hai người đàn ông. Một người, từ lúc còn trẻ. Là anh.

Người còn lại, anh trai anh. Người đã chết ba năm trước.

Lưu Cảnh đứng lại ở chân cầu thang. Bước chân không thể di chuyển. Một khoảng thời gian, dù chỉ một giây, hay một phút, hay một đời, không quan trọng. Anh nhìn thấy bức ảnh trong tay Cúc Ngọc. Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng tất cả những gì anh đã xây dựng, tất cả những gì anh đã hy sinh, tất cả những gì anh đã giấu kín, sẽ sụp đổ nếu cô ấy biết điều này. Và anh biết rằng cô ấy sẽ biết.

Comments (0)

No comments yet. Be the first to share your thoughts!

Sign In

Please sign in to continue.