Chương 7: Nhục Thể Của Kẻ Phản Kháng

Út Trọc bước đến gần Phương, cô gái thứ ba. Phương bị trói chặt ở góc phòng, miệng bị bịt. Cô bé đã chứng kiến toàn bộ màn tra tấn của Anh Thư và Hoàng Anh. Mắt Phương mở to, nhìn chằm chằm vào cơ thể tàn tạ của Hoàng Anh đang nằm bất động trên giường da. Sắc mặt cô trắng bệch, không còn một giọt máu. Cô run rẩy không kiểm soát, co mình lại như một bào thai.

Út Trọc không nói lời nào. Hắn ta luôn làm mọi việc trong im lặng, một cái bóng phục tùng hoàn hảo của A Lưu. Phương cảm nhận được sự hiện diện của hắn, cô cố gắng cựa quậy nhưng những sợi dây thừng siết chặt vào cổ tay, cổ chân, làm cô đau điếng.

Hắn ta mang theo một ống tiêm mới, loại thuốc màu xanh ngọc bích, trông còn đậm đặc và đáng sợ hơn loại đã tiêm cho Anh Thư hay Hoàng Anh lúc nãy. A Lưu đã yêu cầu liều thuốc này được chuẩn bị đặc biệt, một liều thuốc cực mạnh để phá hủy hoàn toàn ý chí phản kháng. Hắn thích thú với việc kéo dài cuộc chơi. Anh Thư thì mềm yếu, dễ khuất phục. Hoàng Anh thì ngây thơ, nhanh bị kích thích. Còn Phương, cô bé là người mạnh mẽ nhất trong ba người, người cầm đầu cuộc đào tẩu. Phương có đôi mắt sắc sảo, luôn chứa đựng sự căm ghét tột độ dành cho A Lưu và đồng bọn. Cái nhìn đó kích thích A Lưu.

Út Trọc xé lớp quần áo đã rách bươm của Phương, lộ ra vùng đùi trắng nõn. Hắn tiêm thẳng mũi kim vào. Phương gồng mình lên, cố gắng kìm nén tiếng thét trong cổ họng bị bịt kín. Cô bé cảm nhận cơn đau buốt lan truyền khắp cơ thể. Cơn đau thể xác này không đáng sợ bằng nỗi nhục nhã đang chờ đợi. Cô bé chỉ mong mọi chuyện mau kết thúc, nhưng trong mắt A Lưu, mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu.

A Lưu ngồi lại ghế, hắn nhấp một ngụm rượu mạnh. Hắn hài lòng quan sát phản ứng của Phương. Cô bé giãy giụa như một con thú bị mắc bẫy. Khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhó vì đau đớn và sợ hãi.

"Út Trọc, cấm con bé không được rên rỉ, không được van xin," A Lưu ra lệnh. "Việc cởi trói thì cứ để nó bị trói như vậy. Tao muốn xem nó chống cự đến bao giờ."

Út Trọc gật đầu, hắn dùng một chiếc khăn màu đen bịt chặt miệng Phương thêm một lớp nữa. Phương thở dốc, không khí lọt vào phổi cô bé rất khó khăn. Cái cảm giác bị chèn ép, bị áp bức khiến cô bé càng thêm phẫn uất.

A Lưu quay sang nhìn đám giang hồ đang ngồi quanh bàn. Hắn chỉ vào Phương: "Đứa này mạnh miệng nhất, cứng đầu nhất. Ai chế ngự được nó, tao thưởng gấp bội."

Hắn dừng lại, quét mắt khắp phòng, rồi dừng lại ở gã Sẹo Mặt. Sẹo Mặt là gã đầu tiên hành hạ Anh Thư và Hoàng Anh, hắn có kinh nghiệm và sự tàn bạo cần thiết. Gã Sẹo Mặt đang lau mồ hôi, mặt hắn hiện rõ sự thèm khát. Hắn vừa trải qua hai cuộc vui bạo liệt với Hoàng Anh, nhưng sự kích thích từ Hoàng Anh lại càng làm hắn khao khát Phương hơn.

"Sẹo Mặt," A Lưu nói, giọng đầy quyền uy. "Lên giường đi. Lần này không cần thuốc ngấm. Mày phải làm cho nó sợ hãi, phải ép nó lên đỉnh trong tuyệt vọng."

Sẹo Mặt đứng dậy, hắn bước chậm rãi về phía Phương. Phương nhìn hắn, đôi mắt cô bé tóe lửa. Trong đó không chỉ là sự sợ hãi, mà còn là sự khinh miệt và thù hận tột cùng. Cô bé dùng ánh mắt đó trừng trừng nhìn thẳng vào hắn, như muốn dùng thị giác để giết chết hắn.

Sẹo Mặt không bận tâm. Hắn đã quá quen với những ánh mắt căm hận này. Hắn chỉ thấy sự thách thức. Hắn thích chinh phục những con thú dữ.

Hắn tiến lại gần cô bé. Phương bị trói, không thể di chuyển, nhưng ánh mắt cô bé không rời khỏi Sẹo Mặt. Đó là một sự im lặng đáng sợ, tạo ra một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Phương không hề van xin, cô bé chịu đựng.

"Nhìn cái gì, con điếm?" Sẹo Mặt gầm gừ.

Hắn kéo Phương ra khỏi góc phòng, không chút thương xót, lôi cô bé lên chiếc giường da lạnh lẽo nơi vừa diễn ra sự tàn phá của Hoàng Anh. Phương bị kéo lê, da thịt cọ xát vào lớp da giường. Cô bé vẫn bị trói, miệng vẫn bị bịt.

Sẹo Mặt đưa tay cởi quần Phương. Đôi chân cô bé gầy gò, run rẩy. Cô bé cố gắng khép chân lại, nhưng sự trói buộc làm cô bé bất lực.

Trong khi Sẹo Mặt đang vật lộn với chiếc quần bó sát của Phương, A Lưu quay sang Mi và Quỳnh Như:

"Hai con chó cái kia, thời gian không còn nhiều đâu. Mày chỉ còn hai lần để giúp lão Minh hoàn thành nhiệm vụ. Lần này phải bằng mọi giá."

Mi và Quỳnh Như đã đỡ Lão Minh trở lại bàn ăn. Lão Minh thở dốc, mặt tái xanh. Cực khoái lần thứ hai đã hoàn toàn rút cạn sức lực của lão, nhưng cảnh tượng Phương bị trói và phản kháng lại kích thích lão.

"Anh Minh cần nghỉ ngơi một chút," Mi nói, cô bé đưa cho lão Minh một viên thuốc màu vàng, không phải là thuốc kích dục, mà là một loại thuốc bổ trợ thể lực.

"Không, tao không có thời gian." Lão Minh nói, giọng khàn đặc. Lão liếc nhìn đồng hồ trên tay. "Lão già A Lưu đã đưa ra thời hạn. Tao không muốn bị trừng phạt."

Ánh mắt sợ hãi của Lão Minh hướng về phía A Lưu, người đang cười khẩy.

Mi và Quỳnh Như nhìn nhau. Họ hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Nếu Lão Minh không hoàn thành nhiệm vụ, họ sẽ là người phải chịu trừng phạt thay.

"Chúng ta phải dùng biện pháp mạnh," Quỳnh Như nói, giọng cô bé run rẩy. Cô bé mới mười sáu tuổi, hoàn toàn bị Mi chi phối và dẫn dắt. Cô bé sợ hãi cái nhìn của A Lưu.

Mi gật đầu, cô bé không do dự. Cô bé đưa tay vuốt ve khuôn mặt Lão Minh. "Anh Minh, anh không cần phải cử động. Chúng em sẽ làm tất cả cho anh."

Họ kéo Lão Minh về một góc tối hơn của căn phòng, sau tấm bình phong trang trí hoa văn. Ánh đèn mờ ảo của căn phòng vẫn lọt vào, nhưng đủ để tạo ra một không gian bán riêng tư.

Mi và Quỳnh Như nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình. Cả hai cô bé hoàn toàn trần trụi. Mi có thân hình đầy đặn, quyến rũ, còn Quỳnh Như thì gầy gò hơn, vẫn còn vẻ ngây thơ.

"Quỳnh Như, em tiếp tục từ phía sau," Mi ra lệnh. "Lần này phải làm cho anh Minh cảm thấy như đang được hai cô gái cùng yêu chiều."

Lão Minh ngồi trên một chiếc ghế bọc nhung. Mi quỳ xuống ngay trước mặt lão, bắt đầu màn phục vụ bằng miệng một cách điêu luyện. Cô bé dùng lưỡi, răng, và cổ họng của mình, tạo ra một lực hút mạnh mẽ.

Lão Minh ngửa cổ ra sau, nhắm mắt lại. Cái cảm giác kích thích mạnh mẽ, gấp gáp khác hẳn với lần trước làm lão rên rỉ khe khẽ.

Quỳnh Như, người luôn tỏ ra dè dặt, lần này trở nên bạo dạn hơn. Cô bé đứng sau lưng Lão Minh, dùng hai tay xoa bóp vai và ngực lão, rồi từ từ đưa tay xuống, chạm vào vùng kín của mình. Cô bé tự kích thích, tạo ra những tiếng rên rỉ gợi tình.

"Anh Minh, thấy em không?" Quỳnh Như thì thào, giọng cô bé đầy mời gọi.

Lão Minh không trả lời, lão chỉ gật đầu. Cô bé trèo lên đùi lão Minh, quay lưng lại, nhẹ nhàng hạ thấp người xuống.

Lão Minh không cần phải làm gì. Vật của lão tự động tiến vào sự ấm áp của Quỳnh Như. Cô bé không có kinh nghiệm như Mi, nhưng sự non nớt của cô bé lại vô cùng kích thích Lão Minh. Cả hai cô gái bận rộn phục vụ Lão Minh cùng một lúc. Biện pháp mạnh mẽ và bạo dạn nhất.

Quay lại giường đối diện gian phòng lớn, Sẹo Mặt vật lộn với Phương. Phương bị trói chặt, tay chân cô bé lằn đỏ. Cô cố sức giãy giụa, nhưng chỉ làm cho sợi dây siết chặt hơn nữa. Thuốc đã bắt đầu ngấm vào, Phương cảm thấy một cơn nóng bức từ bụng dưới lan tỏa. Nhưng ý chí phản kháng của cô bé vẫn còn đó. Cô bé dùng hết sức mạnh của đôi mắt để truyền đi thông điệp căm ghét.

Sẹo Mặt cuối cùng cũng cởi được quần Phương. Hắn cười nham hiểm khi nhìn vào cơ thể trắng nõn bị trói chặt.

"Cái nhìn này của mày làm tao càng muốn đụ mày mạnh hơn." Sẹo Mặt nói, hắn dùng tay giữ lấy cằm Phương, ép cô bé nhìn thẳng vào hắn.

Phương không hề né tránh. Cô bé tiếp tục trừng trừng nhìn hắn, không nháy mắt.

Sẹo Mặt bực mình. Hắn muốn thấy sự sợ hãi, sự van xin. Hắn muốn thấy cô bé tan vỡ.

Hắn vươn tay, xé toạc tấm vải bịt miệng Phương. "Mày có gì muốn nói không?"

Phương không nói gì. Cô bé hít một hơi sâu, rồi phun nước bọt vào mặt hắn.

Sẹo Mặt gầm lên, hắn giơ tay tát mạnh vào mặt Phương. Một dấu đỏ in hằn trên má cô bé.

Phương không khóc. Cô cười khẩy, khuôn mặt đầy kiêu hãnh. Cái nhìn đó thách thức Sẹo Mặt đến tột độ.

"Được lắm, con điếm!" Sẹo Mặt hét lên.

Hắn không dạo đầu, hắn dùng hết sức đóng thẳng vào cô bé.

Phương gào lên một tiếng đau đớn bị bóp nghẹt. Cơn đau thấu xương, nhưng cô bé cắn chặt răng, không muốn phát ra bất cứ âm thanh nào khác ngoài tiếng thét ban đầu.

Sẹo Mặt thúc mạnh, dồn dập. Hắn muốn dùng sự đau đớn để nghiền nát ý chí của cô bé. Hắn dùng sự hung bạo để đáp trả lại sự thách thức của Phương.

Sợi dây thừng trói Phương càng lúc càng siết chặt lại, làm cô bé đau đớn. Nước mắt bắt đầu chảy ra từ khóe mắt Phương, nhưng khuôn mặt cô bé vẫn giữ nguyên vẻ kiên cường.

A Lưu quan sát cảnh đó với sự thích thú. Hắn nhấp thêm một ngụm rượu. "Con này còn hoang dã hơn hai đứa kia."

Đám giang hồ xung quanh cũng bắt đầu hò reo. Họ thích thú với sự kịch tính này. Họ nhìn thấy Sẹo Mặt đang vật lộn với sự phản kháng không lời nhưng mãnh liệt của Phương.

Sẹo Mặt thúc mạnh. Hắn cảm nhận được sự cứng nhắc của cơ thể Phương, sự chống cự của cô bé. Cơn nóng bức từ thuốc bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể Phương. Cô bé cảm thấy cái lạnh lẽo của dây trói, cái đau đớn của sự xâm nhập, nhưng đồng thời, một cảm giác khác đang trỗi dậy, một cảm giác kích thích bắt buộc.

Thuốc đang chiến thắng ý chí của Phương.

Cô bé cố gắng tập trung vào sự căm ghét, vào sự thù hận, nhưng cơ thể cô bé không nghe. Nó bắt đầu phản ứng theo bản năng.

Sẹo Mặt nhìn vào mắt Phương, hắn thấy một tia dao động nhỏ. Hắn cười chiến thắng. Hắn thúc mạnh hơn, bạo lực hơn.

"Mày lên đỉnh cho tao!" Hắn gầm lên.

Phương cắn chặt môi, máu chảy ra. Cô bé không muốn rên rỉ.

Nhưng cơ thể cô bé phản bội cô bé. Mặc dù cô bé không cử động được, nhưng vùng kín của cô bé đã bắt đầu co thắt, phản ứng với sự kích thích hung bạo của Sẹo Mặt. Mồ hôi vã ra. Hơi thở Phương gấp gáp.

Cùng lúc đó, Mi và Quỳnh Như đã tăng tốc độ phục vụ Lão Minh.

Mi dùng miệng một cách điêu luyện, tạo ra những âm thanh kích thích. Quỳnh Như nhún nhảy trên đùi Lão Minh, cô bé giữ chặt Lão Minh, cảm nhận sự cương cứng của lão.

"Anh Minh, sắp xong rồi. Cố lên!" Mi cổ vũ, cô bé không ngừng làm việc.

Lão Minh thở hồng hộc. Lão cảm thấy như mình đang được sống lại. Cả Mi và Quỳnh Như đều làm việc hết sức mình, cả cơ thể non tơ của họ đều cống hiến cho nhiệm vụ duy nhất: giúp Lão Minh đạt cực khoái.

Quỳnh Như thúc mạnh, Mi bận rộn với phần trên. Lão Minh cảm thấy mình ở giữa thiên đường và địa ngục, giữa sự sung mãn và sự kiệt sức.

A Lưu đứng dậy, hắn bước lại gần Sẹo Mặt. Hắn thấy Sẹo Mặt đang cố gắng hết sức để làm Phương lên đỉnh.

"Mày thấy không, Sẹo Mặt," A Lưu nói. "Cái con bé Phương này, nó lì lợm lắm. Mày phải phá đi cái kiên cường của nó."

Sẹo Mặt gật đầu. Hắn biết hắn đang đối đầu với một kẻ phản kháng tâm lý. Hắn dùng tay rút ra, rồi đánh mạnh vào mông Phương.

Phương rên lên một tiếng. Lần này không phải là tiếng đau đớn thuần túy. Tiếng rên rỉ đó có xen lẫn sự kích thích, sự khuất phục.

Sẹo Mặt lợi dụng khoảnh khắc đó, hắn lại thúc vào. Lần này hắn dồn dập, nhanh và sâu hơn. Hắn muốn dùng sự tấn công vũ bão đó để đánh đổ Phương.

Phương giãy giụa trong sợi dây trói. Thuốc đã hoàn toàn chiếm lấy cơ thể cô bé. Cảm giác đau đớn và nhục nhã đang nhường chỗ cho một cơn đói khát điên cuồng. Mặc dù bị trói, cô bé bắt đầu nhún mình một cách vô thức, đáp lại Sẹo Mặt. Cái nhìn căm hận trong mắt cô bé bắt đầu mờ dần, thay vào đó là sự hoang dại và cầu xin.

"Rên đi, con điếm!" Sẹo Mặt hét lớn.

Phương không thể kìm nén được nữa. Tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt của cô bé thoát ra khỏi cổ họng, méo mó, đầy nhục dục.

Sẹo Mặt biết hắn đã chiến thắng. Hắn thúc mạnh hơn, dồn dập hơn, không còn chút dịu dàng nào. Hắn muốn tận hưởng khoảnh khắc Phương buông xuôi, khoảnh khắc ánh mắt cô bé mất đi sự kiên cường.

Phương bắt đầu co giật. Cô bé đạt cực khoái. Tiếng rên rỉ của cô bé chuyển thành tiếng nức nở, tiếng gào thét của sự khuất phục.

Cảm giác lên đỉnh dưới sự trói buộc, dưới sự bạo tàn của Sẹo Mặt, cùng với tác dụng của liều thuốc cực mạnh, đã đẩy Phương vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cô bé cảm nhận hàng loạt cơn co thắt liên tục.

Khoảnh khắc đó, ở góc phòng, Lão Minh cũng đạt cực khoái lần thứ ba.

Lão Minh gầm lên một tiếng lớn, mạnh mẽ hơn cả hai lần trước cộng lại.

Mi và Quỳnh Như thở phào nhẹ nhõm. Áp lực nặng nề đã được giải tỏa.

Quỳnh Như nhanh chóng đứng dậy, nhường chỗ cho Mi. Mi bận rộn với việc dọn dẹp Lão Minh. Lão Minh nằm gục trên ghế, hoàn toàn kiệt sức. Lão chỉ còn biết thở dốc.

"Xong lần ba," Mi nói, cô bé quay sang nhìn A Lưu, khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy tự mãn.

A Lưu gật đầu, hắn nhìn về phía giường. Sẹo Mặt đã rút ra. Hắn thở dốc.

Phương nằm đó, cô bé không còn sức lực để cử động. Sợi dây trói vẫn siết chặt, nhưng cô bé không còn giãy giụa. Mắt cô bé mở to, nhìn trần nhà, ánh mắt vô hồn, không còn phản ánh sự thù hận, không còn sự phản kháng. Cô bé chỉ còn biết rên rỉ khẽ khàng, những tiếng rên bị bóp nghẹt.

Ý chí của Phương đã hoàn toàn tan vỡ.

Comments (0)

No comments yet. Be the first to share your thoughts!

Sign In

Please sign in to continue.